Tuổi thơ tôi gắn với chiếc quạt mo Cau và lời ru của bà.

Ngày đăng: 11/06/2019 | doi chan doanh nhan
Những hôm trưa hè nóng bức, nằm dưới nền nhà, được mát da mát thịt bởi những làn gió từ chiếc quạt mo Cau của bà, lại mát lòng mát ruột bởi những lời ru dù đã rất lâu rồi không có lại nhưng tôi vẫn không thể nào quên được.

Ảnh minh hoạ (internet)

Thế mới hiểu trọn vẹn ý nghĩa của câu thơ được học từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường: “Ta đi trọn kiếp con người, cũng không đi hết mấy lời mẹ ru”.

Ngày đó tôi bé xíu, người quắt queo mặc dù bố mẹ chăm nhưng ăn mãi chẳng lớn. Những nét chữ đầu tiên tôi được học cũng do bà dạy do bố thì đi xa, mẹ vừa phải một gánh hai đàng. Phải nói rằng, bà không lúc nào được thảnh thơi từ khi có tôi trên cõi đời này.

Bàn tay bà mỏi rã rời vì chiếc quạt mo Cau khi xưa để chăm cho tôi từng giấc ngủ. Cái nắng gay gắt của những trưa hè bà càng thêm cơ cực. Tôi đã từng nghĩ sao nhà mình lại nghèo quá đỗi. Nghèo đến mức quạt cũng không có mà dùng. Để rồi, đêm nào cũng vậy, chiếc quạt mo Cau cứ kẽo kẹt từ từ trên tay bà.

Tôi đi vào giấc ngủ nhờ những câu hát ru của bà, những câu chuyện dân gian bà thường kể đồng hành cùng chiếc quạt mo cau kẽo kẹt đệm nhạc đều đều mỗi đêm hè. Dường như, tiếng quạt tay của bà hằng đêm như những làn gió thần xua đi cực nhọc, xua đi những tảo tần của những ngày dài cơ cực. Tuổi thơ tôi lớn lên là vậy đó. Chẳng được cùng bố mẹ đi công viên, bờ hồ và chẳng mấy khi được mua quần áo đẹp nhưng đầy ấm áp và yên bình.

Mới đó thôi, đã 42 năm trôi qua, cảnh nghèo khó nay đã không còn nữa. Bà đan dệt cho tôi một tuổi thơ đầy mộng ảo của người nghèo. Tiếng quạt của bà dệt cho tôi những suy nghĩ của tình thương và khát vọng vươn xa. 

Cuộc sống càng đủ đầy thì tôi càng trân trọng những ngày tháng tuổi thơ lam lũ, nghèo khó được lớn lên với sự nuôi dạy của bà và bố mẹ, Nhịp sống hiện đại quá bận rộn, hối hả. Nó cuốn con người ta vào guồng quay của nó và khó có thể tách ra được. Tôi bỗng sợ cái gọi là sự trôi chảy của thời gian. Tôi sợ cuộc sống phát triển, tiện nghi, hiện đại nhưng ao hồ bị lấn chiếm, nguồn nước bị ô nhiễm…

Tiếng quạt mo Cau của bà đã nuôi dưỡng tâm hồn của tôi hướng tới những miền ý nghĩ tươi đẹp. Dù bà đã đi xa và đi xa về thế giới bên kia. Nhưng tiếng quạt mo Cau của bà vẫn quanh quẩn bên tôi, đã giúp tôi thấu hiểu giá trị của cuộc đời!

:
Tin liên quan
Viết cho mùa đông yêu thương
Em nhớ mãi, dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên c‌ơ t‌hể con người. Đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực...
Ngày đăng: 20/08/2019
Những ô cửa đóng rồi lại mở
Tôi hay tặng cho mình những ô cửa đóng khi cảm nhận mình đang có một niềm vui. Cuộc vui tàn, chúc tụng tàn. Rồi mình lại trở về trên con đường quen thuộc, một...
Ngày đăng: 20/08/2019
Như là hương, hoa
Ai đó đã nói rằng 20 năm đầu tiên của cuộc đời là khoảng thời gian quyết định nhiều nhất vào việc hình thành con người của mỗi chúng ta. Những người bạn thời niên...
Ngày đăng: 19/08/2019
Thảo nguyên tôi thương nhớ
Chính vì trên đời này không có thứ nào có thể trường tồn nên chúng ta phải ít nhất một lần trải nghiệm, đam mê, tình yêu hay những chuyến đi. Mặt trời hạ thấp...
Ngày đăng: 19/08/2019
Ta Sẽ Tìm Cho Ta Khoảng Lặng Riêng Mình
Ta sẽ tìm cho mình một khoảng lặng trong cái thành phố đầy sôi động náo nhiệt này. Ta tìm trong ta một nụ cười đã đánh mất từ lâu, đi tìm sự thanh thản...
Ngày đăng: 16/08/2019
Cho tôi xin một vé trở về tuổi thơ
“Quê hương là gì hả mẹ… mà cô giáo bảo hãy yêu?” Quê hương trong tôi là những cánh đồng lúa chín, là những bãi nương dâu xanh ngàn, là những đàn trâu, đàn bò...
Ngày đăng: 16/08/2019
Chào em Cô gái của tháng Chín mùa thu
Em hãy cứ sống một cuộc sống dịu dàng như mình muốn nhé! Bớt suy nghĩ, bớt lo âu, bớt muộn phiền đi. Hãy cười thật nhiều, thật tươi và thật hạnh phúc. Hãy hứa...
Ngày đăng: 16/08/2019
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
 Back on top