Một mùa bằng lăng đã đi qua

Ngày đăng: 10/06/2019 | doi chan doanh nhan
Ta gom hết nỗi nhớ, lưu luyến gửi vào những cánh bằng lăng. Cho cái màu tím kia nhói lòng mà giữ mãi. Để nếu có lần, lạc chân về chốn cũ, vẫn thấy hoài tôi của ngày xưa.

Đã tím ngắt trời, những nhánh bằng lăng. Đã ướt mắt rồi, những nhánh bằng lăng…Cái màu tím thủy chung mà gợi mùa chia xa ấy, cái màu tím giản đơn mà kiêu kỳ ấy. Cái màu tím cho cô học trò ngơ ngác, tiếc ngẩn người những năm tháng đã vụt qua…

Có những mùa bằng lăng như thế cứ đến rồi đi, cuốn theo tuổi trẻ, mộng mơ, dại khờ và cả mối tình đầu non nớt. Bụi phấn trắng, bảng đen, những dãy hành lang, bao hàng ghế đá… - tất cả nép lại trong khoang chứa sắp sửa chật chỗ: tuổi xuân xanh. Chỉ có hồi ức của ngày đã xa, và lòng người ở lại. Để rồi, cứ mong mãi những kỷ niệm xưa…

Ở nơi đó, dưới những cánh bằng lăng, là một thuở ước mơ nhiệt thành và căng tràn của sức trẻ. Là những chân trời mới phải lên tới nơi, những con đường phải kiên lòng vững bước. Là một trang đời mới đang được chuẩn bị kỹ lưỡng để mở ra…

Ở nơi đó, trong sắc tím của bằng lăng, có bạn bè - những chiến hữu trung thành của một thời để nhớ. Có trang lưu bút dang dở, viết đâu xuể những thứ muốn giữ, muốn nâng niu…

Ở nơi đó, giữa những hàng bằng lăng nối tiếp nhau, có tháng ngày bình yên không vướng mùi bon chen và lừa lọc. Nơi cháy hết mình và sống nhiều hơn vì người khác, chứ không xuôi ngược như cuộc đời ngoài kia. Nơi dù cho vấp ngã vẫn có người sẵn sàng chìa tay mà kéo mình lên, chứ không bị bất cứ ai hả hê, vùi dập. Nơi nụ cười không giả dối, nước mắt không phải nén chặt mà chẳng dám nấc lên.

Ở nơi đó, bên trong cánh cổng cũ kỹ của những đứa học sinh, có quá nhiều điều vĩnh viễn chỉ đến có một lần mà không khứ hồi chiều trở lại. Có ánh mắt của cậu bạn lớp bên, có lời thầy cô giảng bài âm thầm đưa những con đò đi đúng chuyến. Có tôi, và cả bạn nữa – của cái thời vô giá, vít mãi chẳng thể quay về ngày xưa.

Ở đó, có nỗi nhớ chưa kịp đặt tên, có tình yêu chưa kịp mở lời, e ấp. Có cái nắm tay ngượng ngùng, bẽn lẽn. Có mối tình chỉ vừa chớm đã vội héo rũ đi.

Ở nơi đó, còn có bồng bột, xốc nổi của một tuổi trẻ ai cũng mang lấy một cái tôi. Cũng có những vết thương sau này nghĩ về chỉ biết cười nắc nẻ. Có những ước mơ đành chôn chân bất lực.Tất cả, gói ghém lại thành những năm tháng vẹn tròn không thể nào quên.

Ta gom hết nỗi nhớ, lưu luyến gửi vào những cánh bằng lăng. Cho cái màu tím kia nhói lòng mà giữ mãi. Để nếu có lần, lạc chân về chốn cũ, vẫn thấy hoài tôi của ngày xưa.

:
Tin liên quan
Viết cho mùa đông yêu thương
Em nhớ mãi, dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên c‌ơ t‌hể con người. Đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực...
Ngày đăng: 20/08/2019
Những ô cửa đóng rồi lại mở
Tôi hay tặng cho mình những ô cửa đóng khi cảm nhận mình đang có một niềm vui. Cuộc vui tàn, chúc tụng tàn. Rồi mình lại trở về trên con đường quen thuộc, một...
Ngày đăng: 20/08/2019
Như là hương, hoa
Ai đó đã nói rằng 20 năm đầu tiên của cuộc đời là khoảng thời gian quyết định nhiều nhất vào việc hình thành con người của mỗi chúng ta. Những người bạn thời niên...
Ngày đăng: 19/08/2019
Thảo nguyên tôi thương nhớ
Chính vì trên đời này không có thứ nào có thể trường tồn nên chúng ta phải ít nhất một lần trải nghiệm, đam mê, tình yêu hay những chuyến đi. Mặt trời hạ thấp...
Ngày đăng: 19/08/2019
Ta Sẽ Tìm Cho Ta Khoảng Lặng Riêng Mình
Ta sẽ tìm cho mình một khoảng lặng trong cái thành phố đầy sôi động náo nhiệt này. Ta tìm trong ta một nụ cười đã đánh mất từ lâu, đi tìm sự thanh thản...
Ngày đăng: 16/08/2019
Cho tôi xin một vé trở về tuổi thơ
“Quê hương là gì hả mẹ… mà cô giáo bảo hãy yêu?” Quê hương trong tôi là những cánh đồng lúa chín, là những bãi nương dâu xanh ngàn, là những đàn trâu, đàn bò...
Ngày đăng: 16/08/2019
Chào em Cô gái của tháng Chín mùa thu
Em hãy cứ sống một cuộc sống dịu dàng như mình muốn nhé! Bớt suy nghĩ, bớt lo âu, bớt muộn phiền đi. Hãy cười thật nhiều, thật tươi và thật hạnh phúc. Hãy hứa...
Ngày đăng: 16/08/2019
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
 Back on top